Người đứng sau thành công của khu chợ ẩm thực đình đám nhất hiện nay là ai?

5/5 (4)

Thập niên 90s mở ra một kỉ nguyên mới của nightlife, sành điệu hơn, độc lập hơn và chất chơi hơn, đây cũng là thời điểm những vũ trường danh tiếng đầu tiên ra đời làm nền tảng cho thế hệ bar, club sau này nở rộ. Giới dân chơi thời bấy giờ không thể quên những cái tên Monaco, Gossip, Spaceship, Đêm Màu Hồng, Blue, Phương Đông, MGM .. xa hoa, náo nhiệt và phù phiếm góp phần dẫn đến thành công rực rỡ của thế hệ vũ trường đầu tiên. Đằng sau sự thành công đó là những Manager đầy nhiệt huyết, những cái tên vẫn được nhắc tới cho đến tận bây giờ và Tuấn Blue  – người kiến tạo nên đế chế Marketing Bar, Club ngay từ thời kì đầu tiên được mệnh danh là “mát tay” là cái tên gắn liền với 3 địa điểm đình đám: Monaco, Blue và MGM. Và hiện tại, Tuấn Blue đang điều hành khu chợ ẩm thực đình đám bậc nhất Sài Gòn.

 

ĐẾ CHẾ VŨ TRƯỜNG ĐẲNG CẤP THẾ HỆ ĐẦU TIÊN ĐẾN CÚ NGÃ NGỰA NGOÀI DỰ TÍNH

                                                                             

Chào anh, đầu tiên anh giới thiệu đôi nét về bản thân mình ở thời điểm hiện tại cho độc giả được biết nhé.

Ở thời điểm hiện tại tôi đã bắt đầu bước vào U40, trời thương nên sức khỏe vẫn còn khá tốt sau bao nhiêu năm sống trong nightligfe nhưng chính vì đã U40 nên tôi chọn ngã rẽ sang hướng làm F&B cho nó lành. Họ tên đầy đủ là Lưu Nhật Tuấn nhưng giới nightlife chỉ gọi là Tuấn Blue.

 

Được biết trước khi chuyển sang F&B anh đã từng làm trong ngành vũ trường vậy anh có thể tâm sự chút về  thời gian anh làm nightlife không ?

Thât ra câu chuyện đến với nightlife của tôi xuất phát từ một lý do rất buồn cười và chắc cũng chẳng giống ai. Năm 1998, đang làm đi làm sale cho một công ty quảng cáo được sếp dắt lên chổ của khách hàng chơi – Bar Lido – Khách Sạn Quê Hương 4, Phạm Ngũ Lão tôi chợt nghe giới thiệu có anh Nguyễn Trần Quang – Giám đốc kinh doanh, tiếp thị của Triump lên hát và thế là máu sale nổi dậy nên tìm cách tiếp cận anh này. Sau khi tiếp cận ảnh xong ảnh không bị tôi dụ mà ngược lại tôi bị ảnh dụ về làm marketing cho bar Lido và ảnh sẽ dạy marketing cho. Thời đó anh Nguyễn Trần Quang là một chuyên gia hàng đầu về marketing.

Sau đó, lại một lần nữa tôi bị dụ bởi anh chủ của vũ trường Monaco cũng với công việc về làm quản lý cho Monaco trong một dịp tôi tiếp cận ảnh để bán Spy. Và tôi bắt đầu với Monaco từ vị trí quản lý marketing sau đó lên làm Tổng quản lý.

 

Những hình ảnh tư liệu quý giá chụp toàn cảnh một đêm sôi động tại vũ trường Blue năm 2002.

 

Thời hoàng kim của Monaco gắn liền với chuỗi các sự kiện sôi động hằng đêm với giải thưởng « khủng » mà không có sự hỗ trợ của Internet. Marketing thời đó có khác bây giờ nhiều không, thưa anh ?

Vũ trường Monaco là nơi tôi thỏa sức sáng tạo và vẫy vùng trong « biển » Marketing thời đó. Khoảng thời gian đầu 2000 khi công nghệ thông tin còn non trẻ và chưa phát triển mạnh như bây giờ, tôi và các cộng sự khi chuẩn bị sự kiện cho Monaco đều in tờ rơi và trực tiếp tổ chức phân phát ở những địa điểm cà phê, tòa nha .. nơi khách hàng « ruột » hay đến chơi. Bên cạnh đó, tôi trực tiếp thương lượng với các đối tác đình đám như Nokia, Ericsson, Yamaha v.v.. để mang về tài trợ cho vũ trường, tăng tính hấp dẫn. cho các giải thưởng xổ số. Marketing lúc đó hoàn toàn « tự thân vận động » bằng các chiêu trò du kích mà không có « vũ khí đắc lực » như Facebook bây giờ.

 

Đáng tiếc, Monaco đình đám lại đóng cửa vì một số sự cố ngoài ý muốn, vì sao ạ ?

Đúng vậy, cái kết Monaco rất bất ngờ và không báo trước. Tôi còn rất nhiều ý tưởng, kế hoạch dài tận 2 năm dành cho Monaco. Vì thế, khi hay tin vũ trường đóng cửa tôi bị sốc và chán chường như người rơi xuống vực thẳm mà chẳng tài nào dậy nổi.

 

Sau Monaco được biết anh còn tiếp tục xây dựng lên một vũ trường Blue đình đám những năm 2002 ở tầng 2 của tòa nhà Intershop, đúng không ạ ?

Phải, đó là niềm tự hào và cũng là nỗi buồn lớn nhất cuộc đời làm nghề của tôi. Năm 2001, sau một thời gian cân nhắc các lời mời tôi quyết định về Blue vì đó là một vũ trường bắt đầu từ con số 0 tròn trĩnh. Tôi không thích tham gia vào nửa chừng ở những nơi đang hoạt động cho dù lương có cao tới mấy.

Khai trương từ khoảng tháng 11/2001 sau 2 tháng Blue đã trở thánh vũ trường HOT nhất cả nước giai đoạn bấy giờ với hơn cả ngàn khách mỗi đêm quy tụ hầu hết dân chơi máu mặt của Sài Gòn và cả Việt Nam.

 

Xin lỗi anh nếu thấy không thích hợp anh có thể không trả lời, hình như đã có 1 tai nạn xảy ra cho vũ trường Blue và cả bản thân anh phải không ?

Đó là một tai nạn nghiêm trọng và là một biến cố lớn nhất cuộc đời tôi. Được xem là cú ngã ngựa đau đớn nhất. Tôi đã mất 3 năm cuộc đời. Sau đó tôi đã từng nguyện với lòng không làm nightlife nữa.

 

DJ Fubar ( chính giữa ) của Ministry Of Sound – club nổi tiếng thế giới tại London cùng DJ Ngọc bộ đội và DJ Định Stanley trong một đêm diễn tại vũ trường Blue.

 

Anh Tuấn Blue chụp cùng DJ Fubar tại vũ trường Blue.

 

Nhưng hình như sau đó anh vẫn tiếp tục xây dựng nên một tổ hợp giải trí đình đám vào năm 2006 nữa, tổ hợp bao gồm cà phê, vũ trường, bar hip hop tên là MGM ?

Hình như nghiệp vẫn chưa dứt..(hahahahaha).. Năm đó có một số việc xảy ra và tôi quyết đinh nhận lời làm cho MGM khi đang trong quá trình xây dựng và có lẽ trời vẫn còn thương, duyên vẫn còn nên một lần nữa MGM lại trở thành một địa điểm hot của Sài Gòn.

 

Sau một thời gian gián đoạn với nghiệp vũ trường , quán bar được biết anh còn liên quan đến cả beer club nữa phải không ?

PocPoc, YoYo beer garden là 2 nơi mà tôi là người đặt những nền móng đầu tiên.

 

Nhìn chung, anh « mát tay » trong lĩnh vực giải trí về đêm thế nhưng tất cả đều vận chung một khuôn đó là thành công rồi đột ngột đóng cửa. Anh nghĩ sao về cái vòng tuần hoàn ngoài mong đợi này ?

Tôi nghĩ tất cả là do nhân duyên và cái nghiệp. Nếu hết duyên, hết nghiệp thì tàn cuộc vui. Tôi sẽ bắt đầu một hành trình mới, vậy thôi.

 

 

« HẾT NGHIỆP NIGHTLIFE RỒI THÌ RẼ HƯỚNG SANG F&B THÔI » ..

 

Hình như anh đang làm F&B phải không ? Không hiểu anh đang làm nightlife lại rẽ sang F&B trong khi 2 cái không liên quan với nhau nhiều lắm. Một bên là ăn chơi, một bên là ăn uống đơn thuần ?

Ngoài một số nghiệp vụ cơ bản thì còn lại đều khác nhau hoàn toàn. Điều may mắn nhất trong cuộc đời làm nghề của tôi là tôi không giỏi nghiệp vụ nhưng tôi luôn may mắn có những người giỏi xung quanh mình. Thế mạnh của tôi là làm concept, xây đựng chiến lược và đội ngũ.

 

Là người sáng lập và điều hành trực tiếp một food court đang đình đám, điều gì ở mô hình chợ ẩm thực lạ lẫm và nhiều rủi ro đã thuyết phục anh quyết định thử sức ở sân chơi hoàn toàn mới này và anh đã chuẩn bị bao lâu rồi ?

Tiềm năng thị trường. Tôi nhìn thấy sự dịch chuyển rõ nét, sự bùng phát dữ dội của F&B. Ngày càng nhiều người nhảy vào kinh doanh lĩnh vực này, càng nhiều thương hiệu quốc tế về Việt Nam, càng nhiều món ăn vùng miền được phục dựng lại đưa lên bàn ăn, càng nhiều món ăn đường phố vào nhà hàng, càng nhiều người đau đầu với bài toán mặt bằng, mặt bằng. Tôi đã ấp ử về một khu chợ ẩm thực độc đáo từ gần 10 năm nay nên dành thời gian rất nhiều để tìm hiểu về nó từ cách vận hành, cách bố trí cách tìm kiếm tenant v.v..và lẽ ra chợ ẩm thực đầu tiên là ở Nha Trang chứ không phải ở Sài Gòn.

 

Tại sao ?

Tôi yêu Nha Trang.

 

Asiana Food Town ra đời với nhiều điều mới mẻ khác hẳn những mô hình food court trước đó và đang là một địa điểm ẩm thực rất hot thu hút sự chú ý của khách hàng và giới truyền thông,ngay cả những kênh truyền thông chính thống như Tuổi Trẻ, NLD, HTV9 cũng liên tục đua tin về khu chợ này  v.v.. Ý tưởng này xuất phát từ đâu ?

Vẫn là thị trường. Bạn vào tất cả food court ở Sài Gòn bạn đều thấy nó giống nhau. Một kiểu bố cục, những thương hiệu giống nhau. Tôi muốn Asiana có gì đó khác biệt hoàn toàn nhưng không khác người vì đó là tư duy làm việc của tôi trước giờ. Rất nhièu người có khả năng kinh doanh thức ăn với quy mô nhỏ và có thể kinh doanh tốt nhưng họ sẽ không có cơ hội bước chân vào các mall lớn như Parkson, Vincom, Diamond Plaza … Tôi muốn tạo ra một food court theo concept như một cái chợ ẩm thực và nhiều người có cơ hội để kinh doanh hơn, khách hàng có nhiều lựa chọn hơn, mới lạ hơn chứ không quay đi quay lại với chừng đó thương hiệu. 

 

 

Tại sao anh lại gọi nó là « Chợ » và sao lại chọn thông điệp Chợ Ẩm Thực Dưới Lòng Đất cho Asiana Food Town ?

Vì tôi làm chợ mà. Tôi muốn sự khác biệt và gần gũi với khách hàng nhất là vì khu vực của Asiana là khu phố Tây. Tôi muốn làm một nơi ăn uống tập trung thật gần gũi, dung dị nơi mà người ta nghe mùi thức ăn đâu đây, âm thanh chào mời của người bán, của tiếng chảo, của muỗng va vào ly …Cơ bản là tôi nâng cấp khu ăn uống trong chợ truyền thống lên. Thông điệp Chợ Ẩm Thực Dưới Lòng Đất là để nhằm nhấn mạnh « Đây là cái chợ « và nó nằm dưới lòng đất thật mà.

 

Ai là người trực tiếp lựa chọn các món ăn ?

Tôi. Sở thích ăn hàng và cơ hội đi nhiều trải nghiệm nhiều ăn nhiều nhất là món ăn đường phố đã giúp ích cho tôi rất nhiều vì hầu như tôi đều biết và biết khá rõ các món ăn mà đối tác của tôi muốn kinh doanh. Tôi thậm chí còn tư vấn ngược lại cho họ về món mà họ nên chọn khi họ đang lưỡng lự vĩ tôi biết rõ cái gì sẽ có cơ hộ bán tốt và cái chợ ẩm thực này cần gì. Bà bán bánh bột lọc, bánh nậm rất ngạc nhiên khi tôi biết rõ cách khuấy bột, làm nhân, cách gói như thế nào sau cùng tôi mới thú thật là hồi nhỏ nhà tôi bán nên ngày nào cũng làm.

 

 

Sau thành công vượt bậc của chợ ẩm thực Asiana Food Town, đã có nhiều nơi làm theo mô hình này, anh nghĩ như thế nào khi “đứa con” của mình bị sao chép?

Tôi vui vì việc đó vì nó sẽ giúp cho thị trường sôi động hẳn lên, mọi người có nhiều lựa chọn hơn khi đi ăn uống, khách du lịch có thêm nhiều nơi để trải nghiêm ẩm thực Việt Nam và vui nhất là mình phải có cái gì hay người ta mới copy.

 

Áp lưc lớn nhất của anh là gì ở Asiana ?

Tiểu thương cùng đi với tôi phải kiếm được tiền.

Các tiểu thương cần hiểu rằng họ cần phải làm gì để cùng tôi thu hút và giữ chân khách hàng. Tôi thường xuyên ghi nhận các thông  tin bán hàng để hỗ trợ cho những tiểu thương kinh doanh kém từ việc tư vấn cho họ đổi món, hướng dẫn trưng bày, góp ý về món ăn, chỉ cách bán hàng  v.v. Về mặt nguyên tắc tôi không cần làm điều đó nhưng tôi vẫn phải làm vì yêu nghề và vì giúp cho họ. Có bà cụ cả chục năm bán ở làng đại học Thủ Đức cho sinh viên vì chợ bị thu hồi mặt bằng nên 2 vợ chồng già dắt díu nhau đến Asiana. Tôi trực tiếp tư vấn cho họ. Sau một hồi tư vấn 2 vợ chồng quyết định nghe tôi bán bún riêu, canh bún. Sau đó tôi tiếp tục hướng dẫn họ trưng bày món ăn sao cho bắt mắt, bán hàng như thế nào và bây giờ kết quả là doanh thu của họ vượt xa suy nghĩ của tôi.

 

Ngoài danh tiếng thì chợ ẩm thực Asiana Food Town đã mang đến cho anh những điều gì khác?

  1. Niềm hạnh phúc. Hạnh phúc khi nhìn thấy đứa con tinh thần của mình được đón nhận. Hạnh phúc khi nhìn thấy các tiểu thương buôn bán tốt. Hạnh phúc khi thấy ngày càng nhiều người nói về nó.
  2. Kiến thức. Tôi học được rất nhiều kiến thức từ chợ ẩm thực. Từ thiết kế hệ thống hút mùi hút khói, điện, điẹn lạnh, cách trưng bày hàng hóa v.v..

 

Anh nghĩ sao về ngành F&B ở thời điểm hiện tại đặc biệt là thị phần food court?

Sẽ còn tiếp tục phát triển nữa. Tôi đang nhìn thấy ngày càng có nhiều người ở những lĩnh vực khác nhảy sang kinh doanh F&B. Bạn nhìn thử con đường Nguyễn Trãi xem bây giờ và trước đây khác nhau cái gì. Bên cạnh sự phát triển của F&B thì cũng đang có một trào lưu đầu tư food court bởi dạo này đi đâu tôi cũng nghe bàn về việc mở food court. Nó cũng giống như các trào lưu khác, như trào lưu beer club, bạn có nghe nói về việc mở beer club gần đây không ?

 

Anh có thể bật mí một vài kế hoạch trong tương lai?

Chợ đêm, chợ ẩm thực vẫn sẽ là những bước sắp tới và tôi tin rằng địa điểm của chúng tôi sẽ tiếp tục là một cái chợ chẳng giống ai. Bạn hãy chờ xem.

 

Còn điều gì anh muốn chia sẻ cùng các bạn độc giả không?

Cảm ơn đã ráng đọc cho tới khúc này.

 

Xin cám ơn anh. Chúc anh sức khỏe và gặt hái nhiều thành công sắp tới!

Bài viết: Mi Phương

Theo Nguoitaigioi.com

 


Bình chọn bài viết



TOP 10 BÀI VIẾT ĐỌC NHIỀU NHẤT